Họa sĩ Ớt - “ớt” cực cay!
Có những người mà khi còn sống được rất nhiều người mến mộ, khi họ mất đi, sự mến mộ và kính trọng còn được tăng lên gấp bội. Họa sĩ biếm Ớt (Huỳnh Bá Thành) là một con người như vậy.
Tôi nhớ năm 1988, một người bạn thân của tôi ở Sài Gòn gọi điện thoại ra Hà Nội cho tôi: “Mày có cái tranh đăng ở báo Tuổi trẻ cười được, “cha nội” Ớt - Huỳnh Bá Thành khoái lắm cắt dán ở ngoài cái cặp da đi đâu cũng khoe hay, cười tùm lum”.
Cái tranh vui về cái thời khốn khó những năm 80 của thế kỷ trước ở Hà Nội, những cặp tình nhân không có chỗ tâm sự, bèn mua vé vào Bách Thảo ôm nhau đứng dựa vào thân cây... Có một cái thân cây hơi bị lõm xuống na ná như cái ghế xếp nên anh bảo vệ yêu cầu: “Thưa, cái thân cây này thế độc nên em xin anh chị thêm hai nghìn đồng!
Đó là lần đầu tiên tôi nghe đến tên họa sĩ Ớt. Tháng 5/1989 tại Đại hội lần thứ 3 Hội nghệ sĩ tạo hình VN tổ chức tại Hội trường Nhà khách Chính phủ ở Ba Đình, chúng tôi thấy một anh chàng đẹp trai, đĩnh đạc, tay cầm chiếc máy quay video đi dọc Hội trường quay quang cảnh Đại hội. Hồi đó ai có máy quay video là cả một sự kiện. Tôi hỏi thì được biết đấy là họa sĩ biếm Ớt và còn là Tổng Biên tập báo Công an TP.HCM đang có số lượng phát hành kỷ lục VN.
Quả thật, đối với các họa sĩ biếm miền Bắc, vì không có thông tin và hầu như chưa ai được xem nhiều tranh biếm của Ớt, nên nghe thì biết vậy chứ không biết anh hay đến mức nào. Chỉ nghe anh là người rất nổi tiếng, đi đầu trong công việc làm từ thiện... Không ngờ anh bị bệnh mất quá đột ngột vào ngày mùng 3 Tết Quý Dậu (1993), đám tang anh đông không tưởng tượng nổi vào một ngày đột nhiên mưa buồn, có rất nhiều người trước đó chưa hề gặp, quen biết anh... rất nhiều người khóc, ai cũng thương tiếc anh. Anh Nhốp - Tuổi trẻ cười cho tôi một vài thông tin vắn tắt về anh Ớt. Tôi lùng... và may mắn tìm được môt vài số báo Điện Tín có bài, có tranh biếm họa của anh ở một thư viện tại Hà Nội.
Theo (TT&VH)









